Những cơn bão Tuyết cuối cùng rơi xuống thành phố nơi tôi ở vào buổi sáng thứ Năm, những chùm bông Tuyết êm như ru rơi đáp trên bờ cỏ, trên những cành cây còn trơ trụi lá, những con chim câu có bộ lông dày vừa mới tíu tít bay về đậu trên các cành cây vào buổi sáng hôm qua.
Sáng nay chúng lại phải tìm nơi ẩn mình chờ đám Tuyết nhẹ nhàng phe phảy trên vạn vật, bên trong cánh của nhìn ra, cảnh vật bây giờ đẹp huyền ảo như trong giấc mơ về một cảnh vật trong truyền thuyết...Nhưng lòng tôi bây giờ lại không mong những trận Tuyết dày phủ lên vạn vật, không mong nhìn thấy những con đường sau một trận Tuyết sẽ đen ngòm vết xe lăn trên những tảng "Black ice" làm vướng dấu xe lăn.
Ngày 16 tháng chạp là ngày cúng dãy mả phía bên ngoại tôi. Hồi đó, mồ mả của ông bà quê tôi còn rất sơ sài ! Chỉ có mỗi nắm đất nho nhỏ, con con vun lên. Ai sang lắm thì còn có được tấm bia dựng bằng xi măng. Thường tất cả phần mộ của ông bà đều được đặt trên những cái gò cao. Số ít người khác được chôn ngay trong khu đất nhà mình.
Mới tờ mờ sáng, mọi người đã lo mang cuốc xẻng đi lên gò, dọn dẹp mấy bụi cây cỏ dại mọc nham nhở xung quanh, rồi xúc đất vun mộ lại cho cao, dùng xẻng nện đất lại cho cứng cáp, hương khói xong xuôi, quay về lo chuyện cúng kính. Bây giờ phần mộ người mất đẹp lên rất nhiều. Cái nào cũng xây gạch đá chắc chắn, láng tưng. Tiếng cũng đi dãy mã nhưng thực chất cốt chỉ thắp nhang, quét dọn nhẹ nhàng là xong.