Sao em không là thuyền  
Để anh làm bến mộng  
Sao không là trời rộng  
Để anh làm mây xa  
Sao không là hương hoa  
Để anh làm cơn gió  
Không là vầng trăng tỏ
Để anh là sương bay  
Trãi ánh vàng ngất ngây  
Xuống trần gian bụi bặm  
Sao không là biển động  
Để anh làm phong ba  
Cuốn sóng vỗ bờ xa  
Về tràn lan đồng ruộng  
Cho mạ non mơn mởn  
Cho lúa xanh trỗ bông  
Hạt vàng chĩu cánh đồng  
Trời quê hương bát ngát
Sao không là tiếng hát  
Để anh làm tiếng đàn  
Quyện nhau vào không gian  
Thêm thanh bình đất nước  
Xin em cứ tha thướt  
Cho thơ anh vẫn tình
Cứ mãi mãi xuân xanh  
Cho trái tim cháy bỏng  
Một tình yêu rất đậm  
Một tình yêu rất hiền  
Sao không là cô tiên  
Của ngàn năm cổ tích  
Tay cầm cây đũa ngọc  
Vẽ lên những vì sao  
Để cho anh chiêm bao  
Những phương trời thật đẹp  
Có oanh vàng ríu rít  
Mỗi sớm mai tưng bừng  
Thời gian luôn là xuân  
Không gian luôn là nguyệt  
Nắng hồng và mây biếc  
Cỏ cây và muôn hoa  
Và tình ái đậm đà

 Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.