Nằm mãi mới chợp mắt được thì điện thoại reng, bực mình hết sức, đinh giả điếc nhưng không giả được vì nó cứ réo một bên tai như nợ đòi, không trả lời e rằng cũng không thể nào nhắm mắt tiếp với nó nên phải nhăn nhó bò dậy trả lời
-Alô, tui nghe đây -Thu hả ? ngủ chưa, Nga đây, thì ra nhỏ bạn thân gọi từ Atlanta về -Ừa, mình đây, cũng mệt, đinh ngủ
Hình một ông sư hay sư ông dưới đây với chiếc xe gắn máy, áo quần, mũ, dép, xách tay, và kể cả cái khẩu trang cũng màu vàng thật sự quá rực rỡ và quá đặc biệt! Đặc biệt vì màu vàng được sử dụng một cách sai lầm chỉ với mục đích trình với ”đời” rằng đây là một… nhà tu!
Ngày xưa khi đi giáo hóa, Đức Phật quấn trên người một tấm tảo y (là một mảnh vải màu vàng cam, loại vải rẻ nhất tại Ấn Độ dùng để bọc thi hài người nghèo khi mai táng). Đức Phật đi chân đất, tay ôm bình bát khất thực để tiếp xúc với mọi người mà truyền giáo pháp cứu nhân độ thế.
Khi em đi rồi Tôi còn lại những ngày trống rỗng Căn phòng im ắng Và nỗi cô đơn ngọ nguậy trong hồn Những ngày trống rỗng Tôi gậm nhấm nỗi buồn đen Bên thung lũng ảo
Bài thơ “ Ông Đồ” được Vũ Đình Liên sáng tác vào khoảng năm 1936 - cách nay đã hơn 70 năm! Đã bảy mươi năm qua - đọc lại “ Ông Đồ”, chúng ta vẫn còn ngậm ngùi thương cảm cho một thời vang bóng của lớp người cựu học mà bóng dáng “ông đồ” luôn nhắc nhớ để tất cả phải trài lòng thương yêu, kính mến hơn là chế giễu chê bai! Hình ảnh “ tiều tụy của một thời tàn” ( Thi Nhân VN-HT/HC) đã được Vũ Đình Liên ghi lại bằng trái tim yêu thương và một tấm lòng hoài cổ sâu sắc của một nhà thơ tài hoa! Đó là một “ cái nhìn”-một thái độ rất nhân bản, đúng đắn, mà cùng thời với Nhà thơ ít ai để ý đến. “Cái nhìn” sâu thẳm từ tấm chân tình thiết tha rộng mở ấy của Tác giả vẫn còn theo mãi với người đọc cho đến hôm nay…
1. Con đường trải dài từ sở làm của Khang dẫn đến phố Tàu mấy hôm nay bỗng nhộn nhịp hẳn ra. Người người lũ lượt kéo nhau đi sắm hàng Tết chỉ vì còn mấy ngày nữa là hết năm. Con đường vốn đã đông người qua lại nay lại rộn ràng thêm. Không hiểu hôm nay Khang lại tản bộ vào khu phố Tàu để ăn trưa. Đành rằng chỗ làm việc của chàng không xa khu phố bao nhiêu nhưng có mấy khi Khang lại chịu khó cuốc bộ mười mấy phút để mua thức ăn. Chàng là người dễ tính, sẵn đâu ăn đó. Không mang theo mì gói thì chàng cũng tạt ngang tiệm Mc. Donald mua bánh mì nhá đỡ. Thế mà hôm nay chàng lại lẩn thẩn theo đoàn người lạc bước vào khu phố buôn bán sầm uất vào những ngày cuối năm. Có lẽ vì những ngày gần Tết làm chàng chạnh lòng nhớ đến những năm quây quần bên cha mẹ chuẩn bị đón Xuân ở bên Dallas.