Khi em đi rồi
Tôi còn lại những ngày trống rỗng
Căn phòng im ắng
Và nỗi cô đơn  ngọ nguậy trong hồn
Những ngày trống rỗng
Tôi gậm nhấm nỗi buồn đen
Bên thung lũng ảo
Bạn bè cũng mất tích
Bên ngọn núi tình thân xưa
Tôi biến thành loài hươu  cao cổ
Chạy nhảy cùng nỗi lỡ làng bên triền đồi hoang
Khi em đi rồi
Tôi lửng lơ bên chiều với sợi dây thòng lọng
buộc vào nỗi nhớ thương
đời Tôn Nữ
Em đi rồi
Thơ cũng tăc tị cùng tôi.
Những ngày trống rỗng
Tôi biết làm gì đây hở người
Khi gió  đìu hiu thổi vào lòng Tư Mã khôn nguôi ?

 Trần Dzạ Lữ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.