Em để lại anh giữa thành phố gió mưa Hụt hẫng bước đi mà lòng thì ở lại Chuyến bay nào chờ em như anh thường vẫn đợi Ngoảnh nhìn về thành phố vẫn mưa bay
Tiếng Pháo vẳng từ xa đã râm ran nổ từ sáng ngày 23 tháng Chạp, những ngày giáp Tết dậy lên từ ngày này, tục lệ này không biết có từ bao đời, chiều qua Mẹ tôi đã mua sẵn ba con cá chép rộng sẵn trong chậu, bộ áo giấy cúng Ông Táo, mâm quả, giấy tiền vàng bạc cùng những thứ để nấu xôi chè và một cỗ pháo đỏ, trước khi đi chợ sớm người còn dặn tôi ở nhà đem bánh pháo ra phơi khi nắng lên để chiều nay khi đốt tiễn ông Táo tiếng nổ được kêu hơn.
Buổi chiều khi mâm cỗ được đặt lên chiếc bàn nhỏ đặt riêng giữa nhà, mùi hương bay ngào ngạt, Mẹ tôi thắp nhang lên bàn thờ ông bà , sau đó đốt một bó nhang lớn và lâm râm khấn vái ..
Ước chi như giọt sương khuya, Cho anh sớt lạnh những mùa đông thôi, Ước chi chạm khẽ bờ môi, Để truyền hơi ấm qua mùa giá đông, Ước chi tiếp được lửa hồng, Để anh đốt cháy cõi lòng khát khao,
Hè năm 1971, tôi và lũ bạn Lasan chuẩn bị học thi Tú Tài. Lúc còn nhỏ học lớp đệ Thất, đệ Lục thấy mấy anh lớp Đệ Nhị đứng xếp hàng ở sân trường chuẩn bị vào lớp mà lòng nao nao tự hỏi không biết lúc nào mình mới học lên đến đấy. Tuổi trẻ vui chơi chóng quên nhưng đôi lúc suy nghĩ đến ngẩn ngơ vì thấy sự học xa vời vợi, vói khi nào mới đến nơi. Thế mà thời gian thấm thoát thoi đưa, tôi và lũ bạn đã đứng trên sân trường Lasan năm ấy với tư cách là lớp 11, lớn nhất của trường. Kể ra cũng hãnh diện lắm chứ.