Nói về ý nghĩa Giáng Sinh, có người đã kể lại chứng từ sau đây:
Chỉ còn có năm ngày nữa là đến Lễ Giáng Sinh, mặc dù xe cộ đậu chật ních trong các bãi đậu xe trước các trung tâm thương mại, tôi vẫn chưa cảm nhận được tinh thần của mùa lễ. Bên trong siêu thị thì còn tệ hơn, người ta chen chúc nhau để mua sắm. Tôi tự hỏi tại sao tôi lại đến đây ngày hôm nay? Chân tôi rã rời đã đành mà đầu tôi cũng nóng bừng lên. Tôi có cả một danh sách những người mà tôi cần mua quà để tặng nhân dịp Giáng Sinh, tôi biết họ không thiếu thốn điều gì nhưng họ sẽ cảm thấy tổn thương nếu năm nay tôi không tặng quà cho họ. Mua quà tặng cho những người không thiếu thốn bất cứ điều gì để rồi lại than phiền vì vật giá leo thang, tôi thấy thật là buồn cười.
Mùa Giáng Sinh luôn là nỗi mong chờ của tất cả mọi người, người bán hàng mong cho đến mùa Giáng sinh tiêu thụ hết mớ hàng hóa thặng dư của những ngày qua, hai kẻ yêu nhau xa cách bao tháng ngày mong cho đến ngày này về gặp nhau cho thỏa lòng mong đợi, người Mẹ mong cho đến ngày này để gặp lại các con.
Tôi cũng là một trong những bà Mẹ của xứ sở này, tôi đã chuẩn bị từ lâu, những món mà tôi sẽ mua sắm cho các cháu tôi, cho các con tôi, những món ăn nào tôi sẽ chuẩn bị cho ngày vui này.
Ai về bên ấy cho nhắn gởi Một chút hương xưa đã nhạt nhòa Ai cho tôi gởi chút hương thừa Một chút hương lòng chút nắng trưa Gởi trọn bàn tay tìm không gặp Gởi luôn sợi nhớ lẫn sợi thương
Niềm tin là tin những gì không thấy và rồi niềm tin sẽ cho thấy những gì đã tin (Thánh Augustinô)
Tôi lớn lên với một niềm tin rằng những chuyện kỳ diệu và tuyệt vời thường xảy ra trong ngày lễ Giáng Sinh, khi những nhà thông thái từ phương Đông đến, khi gia súc thì thầm với nhau trong chuồng vào lúc nửa đêm, và khi ánh sáng từ ngôi sao lạ trên bầu trời cao báo hiệu Con Thiên Chúa đã sinh xuống trần. Giáng Sinh trong tôi lúc nào cũng là một dịp reo mừng, vui hưởng hạnh phúc, và chưa bao giờ tôi hạnh phúc cho bằng lễ Giáng Sinh năm đó, năm mà đứa con trai của tôi, Mẫn, vừa tròn tám tuổi.
Tôi xin nói ngay kẻo quý anh khỏi cảm thấy ngỡ ngàng. Sở dĩ có quý chị trong lá thư ngỏ này vì Lasan Bình Lợi có mở lớp 12 năm 1972 và nhận thêm các chị. Đây là năm đầu tiên và cũng lả năm cuối cùng của 2 sự kiện: lớp 12 và sự hiện diện của các chị. Đó cũng là lý do thật đặc biệt vì trường Lasan là trường Nam chứ chưa bao giờ co-ed. Vì cơ duyên có các chị ở trường trung học Trinh Vương sang học lớp 12 bên Lasan nên cơ duyên đó kéo dài mãi đến 38 năm sau, ở hải ngoại, các chị Trinh Vương (TV) lại cho chúng ta mượn đất để nối dây liên lạc với tất cả cựu học sinh Lasan Bình Lợi từ 1957 – 1972 vì một lẽ duy nhất là Lasan Bình Lợi chưa có một trang nhà.
Mới đó mà mình đã tròn một tuổi, nhưng nói thật với các bạn là mình buồn mẹ mình ghê lắm, có mỗi ngày sinh nhật của mình mà cũng không thèm nhớ cho chính xác. Dì Vân thì nói là ngày 28/12, mẹ thì cứ mơ màng nhớ đâu là những ngày đầu tháng 1.
Nếu nhớ như dì Vân mà tính tuổi theo kiểu Việt Nam thì năm nay mình đã hai tuổi rồi, còn như mẹ thì mình sanh đủ ngày đủ tháng. Mẹ mình định hỏi ông bố tinh thần của mình, nhưng mẹ lại thấy xấu hổ vì mẹ gì mà tắc trách đến độ ngày sinh của con cũng khôngnhớ chính xác ( Chắc tại mẹ già rồi mới có được mình nên mẹ mừng quá nên quên hết mọi sự, thôi thì “tha” cho mẹ các bạn nhé ).