Mới hơn 8 giờ mà làng Vạn Phúc trở nên im ắng lạ, chỉ có tiếng mưa rơi hòa lẫn với bản hòa tấu của côn trùng trời đêm. Bà Thanh vẫn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ đôi mắt buồn ưu tư nhìn ra đầu ngõ, dù bà biết chắc Hạnh, con gái út của bà không thể về được vào lúc này. Đã 5 năm nay kể từ lúc Hạnh về nhà chồng bà mới cảm nhận hết nỗi cô đơn, sự vắng vẻ của cõi lòng. Bà có cảm nhận ngôi nhà trở nên rộng rãi và thiếu hẳn sinh khí. Rất nhiều lúc, trong nỗi cô độc, trong nỗi buồn kín bưng của mình-
Khi giận dữ, người ta có thể làm những hành động đáng tiếc.
Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.” Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”
Gió thu về mang theo heo may, Cây chưa thay lá, người thay tình đầu..
Yêu người chi, đừng yêu tim sân si, Quên người thôi, người quên ta lâu rồi. Yêu người chăng? Ta không yêu người đâu! Bao lời yêu trôi về chân mây nào...
Ngành y học cổ truyền thường tâm đắc với câu “thông tắc bất thống, thống tắc bất thông”, nghĩa là từa tựa như kẹt xe, hễ thông thì không đau, còn đã đau thì phải có nơi nào đó trong cơ thể đang kẹt
Thầy thuốc Đông hay Tây y đều hiểu về mối liên hệ mật thiết giữa tình trạng đau nhức và rối loạn tuần hoàn vi mạch. Dòng máu trong mạch tất nhiên không thể loãng như nước lã mà phải có độ nhớt cần thiết cho tiến trình hoán chuyển dưỡng chất.
Hàng năm cứ vào tháng chín tháng Mười, cái mốc từ ngày hăm ba tháng mười là quê tôi lại ngập tràn trong những con nước lớn., nước ngập tràn đồng chảy xuống tận Qui nhơn. Tôi còn nhớ mãi những lời kể của Mẹ tôi, một người đàn bà nhà quê chơn chất, kể cho con nghe khi trời tối đêm về...
Những đêm nằm với các con , ba đứa con gái chập choạng cách nhau ba tuổi, sẽ bu quanh Mẹ những đêm trường gió chướng hay những đêm Đông giá lạnh , vẫn chung nhau một tấm chăn ghép nối tứ tung để tất cả sẻ chia nhau cái giá rét của đêm Đông hoặc chia ngọn gió mát đêm Thu nơi quê cũ hay chia phần chiếc quạt máy nhỏ cũ mèm trong những đêm Hè của những ngày còn bên nhau.trong những tháng ngày xưa cũ.