Im lặng là vàng. Có thực sự vậy không? Có những khi cần phải nói, thậm chí là nói nhiều, để có thể mang lại lợi ích cho người khác, để giải hoà, để hoà hợp và cảm thông, hoặc để bảo vệ chân lý .
Tuy nhiên, có đôi khi lại cần im lặng, lúc đó sự im lặng có giá trị hơn nhiều. Và lúc này chính sự im lặng lại "nói" nhiều hơn. Đó là đặc ngữ của sự im lặng, một loại văn hoá kỳ diệu, nhưng không dễ thực hiện.
Vì mãi trông xa nên quên nhìn gần là thói quen của con người. Trong khi thầy thuốc khắp nơi nghiên cứu cách chữa bệnh Alzheimer đụng gì cũng quên hết của người già thì tình trạng đãng trí vừa nghe quên liền, chưa nói hết đã quên của người còn trẻ đã từ lâu vượt xa mức báo động. Ai chưa tin xin thử làm một thống kê nho nhỏ trong môi trường quanh mình xem có bao nhiêu người nhớ nổi số... chứng minh nhân dân! Bằng chứng là nhiều người quên tuốt luốt, quên giờ vào sở, quên luôn công việc, thậm chí quên cả vợ con, đến độ sau giờ làm việc phải ngồi lại hàng giờ ở bàn nhậu để cố nhớ nẻo về mái nhà xưa, thậm chí quên hết đến độ mỗi tháng chỉ nhớ ngày... lãnh lương!
Tam Hạ thẫn thờ đặt cuốn nhật ký lại chỗ cũ. Vậy là tất cả đã rõ ràng. Cuộc nói chuyện của mẹ và dì Tuệ... Khổ quá! Tại sao dì Tuệ lại có ý định vậy nhỉ? Tội nghiệp Thu. Chắc chị ấy buồn lắm mới đi đến hành động đau lòng như vậy. Hạ bỗng tự trách mình mãi lo hạnh phúc riêng mà không quan tâm đến người thân. Cô khép cửa phòng bước ra ngoài. Bà Tâm nhìn bằng đôi mắt dò hỏi, Hạ nói dối: - Chẳng có gì cả, có khi Thu uống nhằm thuốc hoặc quá liều thôi. Tam Hạ biết nói ra sự thật cũng chẳng lợi gì, chỉ làm cho mẹ suy nghĩ rồi sinh bệnh càng khổ. Mọi người đều có lý từ góc độ của mình nhìn sự việc.