Lâu lắm rồi chị mới có được một buổi sáng bình yên, không bị phân tâm, không bị tiếng khóc, tiếng cười của mấy đứa cháu cũng như tiếng réo gọi của đứa con gái làm phiền, cũng không phải thấp thỏm canh chừng mẹ thức giấc để nhìn xem phản ứng buồn vui của bà cụ. Một cảm giác nhẹ nhõm và bình an dường như đang lan tỏa khắp thân thể mỏi mệt vì những nỗi buồn nhiều, vui ít trong cuộc sống đầy những muộn phiền không đâu của chị.
Hôm qua dự đám tang vợ của một người bạn về, tôi không khỏi nghĩ đến thân phận của người đàn ông góa vợ. Tang lễ có thật nhiều cha đến dâng lễ. Giáo hữu và thân hữu của gia đình tham dự thánh lễ đông đảo, hiệp dâng lời nguyện cầu xin Chúa xót thương linh hồn Maria. Bài điếu văn của đứa con út diễn tả tấm lòng yêu thương của người con thật cảm động. Quan tài đưa ra xe, chồng và con cái âm thầm bước theo linh cữu. Đoàn người ra đến nghĩa trang. Làm phép xác lần cuối, rồi hạ huyệt. Từng nắm đất ném xuống mộ, mọi người dãn ra để lấp đất. Phận người vợ thế là xong, nghiêng vai trút hết bệnh tật và thảnh thơi bước sang một thế giới khác, để lại biết bao nỗi nhớ của người sống, trong đó có người chồng là bạn tôi.
Nam Quân Ba nhân tám rõ ràng là 24, vì sao lại là 23?
Ba nhân tám rõ ràng là 24, vì sao lại là 23? Câu chuyện Nhan Uyên và Khổng Tử sẽ cho bạn biết tại sao như vậy... Nhan Uyên ham học hỏi, tính tình tốt bụng, là một đệ tử đắc ý của Khổng Tử. Một ngày nọ, trên đường đi làm việc, Nhan Uyên thấy một đám đông ồn ào trước cửa tiệm vải. Anh bước đến hỏi, mới biết là đang có tranh chấp giữa người mua và người bán vải. Chỉ nghe người mua hét lớn: "Ba nhân tám là 23, sao ông cứ đòi ta 24 đồng?" Nhan Uyên đến trước mặt người mua, lễ phép nói:
Có một giòng sông chảy trên quê hương Bắt nguồn cao ngất trên dãy Trường sơn Tưới vùng ruộng xanh đồng quê Bình Định Xuôi ra biển lớn cửa biển Quy Nhơn
Hai "ăn mày" đi dự đám cưới Vào ngày kết hôn, mẹ hỏi tôi: "Hai người trông giống ăn mày ngồi ở nơi vắng vẻ kia là ai vậy?
Khi tôi nhìn sang, chợt thấy một ông lão đang nhìn chằm chằm về phía mình, bên cạnh còn có một bà lão. Thấy tôi nhìn sang, họ liền vội vã cúi gầm mặt xuống. Tôi không quen biết gì với cả hai người, nhưng nhìn họ cũng không giống những người ăn xin, quần áo họ mặc trông còn mới. Điều khiến mẹ nói họ giống ăn mày là vì cái lưng còng, bên cạnh còn có cây gậy.
Mong sao chân cứng đá mềm Đi thăm được hết dương trần đẹp xinh Và về thăm lại quê mình Từ nam đến bắc một lần cũng vui Thương ai hiu hẩm cuộc đời Chân chưa bước khỏi khung trời quê hương