Nghe như ai hỏi về Qui Nhơn
Thầm thì nghe ra vẻ giận hờn
Nghe ra nũng nịu len tình tứ
Ta chỉ cười, biết nói sao hơn...

Mang chút Măng Le gởi về xuôi
Để nhắc người xưa thuở ngậm ngùi
Để nhắc hôm xưa cùng chung bước
Giọt lệ ngày nào chảy ngược xuôi

Có nhớ có thương Hàn Mạc Tử
Thì đau thương đó gởi không hư
Vần thơ lai láng đau và xót
Một khúc Cá Chuồn lắng suy tư

Nghe ai thèm lắm Cá Bánh Đường
Chiều chiều rao bán sao mà thương
Hãy về cùng biển Qui Nhơn nhé...
Trong chiều sóng vỗ lá thu vương

Qui Nhơn chẳng có người nào đâu
Chẳng nhớ chẳng thương đất đỏ màu
Chỉ như tim rỉ niềm thương nhớ
Dốc lạnh mù sương phủ bạc màu...

Có... thì Qui Nhơn có rất nhiều
Si nhân lơ lững chuyện cuồng yêu
Về đây nghe khúc thương ca trổi
Bạc đầu ngọn sóng thuyền nghiêng xiêu...

  Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.