CHIỀU THU TÀN BÊN MỘ VẮNG Thế là gió đã mang anh đi mãi Và đất nguồn ôm lấy tấm thân anh Ru anh ngủ bởi muôn trùng hoang lạnh Những chiều buồn ngồi bên cạnh mộ anh.
Lời nói đầu: Bill O'Reilly là nhà báo, sử gia, và là host của chương trình The O'Reilly Factor ăn khách của đài truyền hình Fox. Năm 2011, ông tung ra cuốn Killing Lincoln và nhanh chóng trở thành cuốn sách bán chạy trên thị trường sách vở. Killing Kennedy năm 2012 lại được độc giả nồng nhiệt đón nhận. Ông phát hành Killing Jesus và cuốn sách cũng bán chạy không kém. Killing Patton (2014) là cuốn sách mới nhất trong bộ khảo cứu những nhân vật lịch sử của O'Reilly. Killing Jesus vẽ lại khung cảnh tại Galilê 2000 năm trước khi dân Do-thái nằm dưới ách thống trị của đế quốc Rôma. O'Reilly viết về Chúa Giêsu dưới cái nhìn của một nhà báo, nhà sử học, chứ không phải với quan điểm thần học. Ngài là Con Thiên Chúa, hơn 2 tỷ người trên thế giới tin như thế, nhưng xin tạm gác thiên tính của Ngài sang bên để nhìn Ngài như một con người đang sống bình thường giữa chúng ta. Mời quý vị nhìn chàng thanh niên Giêsu ở một góc cạnh khác, để hiểu Ngài với cái nhìn hoàn toàn người. Cần nói thêm là đài truyền hình National Geographic sẽ trình chiếu bộ phim Killing Jesus vào ngày 29/3/2015 sắp tới, đúng vào ngày lễ Lá.
(tiếp theo kỳ trước)
Dân xứ Galilê thuờng nổi loạn nên Antipas cai trị dân bằng bàn tay sắt. Antipas sinh ra tại xứ Guiđêa nhưng được gửi đi Rôma để ăn học. Chòm râu dê chỉ vừa che đủ chỏm cằm với hàng ria mép mỏng lét nên trông Antipas giống một tên vô lại hơn là quan tổng trấn uy quyền. Quan không chỉ triều cống hoàng đế Caesar Augustus hàng năm mà còn độc ác hành hình theo kiểu đóng đinh những ai dám chống đối quan.
Lời nói đầu: Bill O'Reilly là nhà báo, sử gia, và là host của chương trình The O'Reilly Factor ăn khách của đài truyền hình Fox. Năm 2011, ông tung ra cuốn Killing Lincoln và nhanh chóng trở thành cuốn sách bán chạy trên thị trường sách vở. Killing Kennedy năm 2012 lại được độc giả nồng nhiệt đón nhận.Ông phát hành Killing Jesus và cuốn sách cũng bán chạy không kém. Killing Patton (2014) là cuốn sách mới nhất trong bộ khảo cứu những nhân vật lịch sử của O'Reilly.
Killing Jesus vẽ lại khung cảnh tại Galilê 2000 năm trước khi dân Do-thái nằm dưới ách thống trị của đế quốc Rôma. O'Reilly viết về Chúa Giêsu dưới cái nhìn của một nhà báo, nhà sử học, chứ không phảivới quan điểm thần học. Ngài là Con Thiên Chúa, hơn 2 tỷ người trên thế giới tin như thế, nhưng xin tạm gác thiên tính của Ngài sang bên để nhìn Ngài như một con người đang sống bình thường giữa chúng ta.Mời quý vị nhìn chàng thanh niên Giêsu ở một góc cạnh khác, để hiểu Ngài với cái nhìn hoàn toàn người.
Cần nói thêm là đài truyền hình National Geographic sẽ trình chiếu bộ phim Killing Jesus vào ngày 29/3/2015 sắp tới, đúng vào ngày lễ Lá.
Bêlem, Giuđêa, tháng Ba, năm 5 trước Công nguyên (CN)
Đứa bé chỉ sống 36 năm trên cõi trần đang bị săn đuổi.
"Bởi vì tấm vải che tử thi không có túi." Đây là một ông lão mới thoạt nhìn trông nghèo khó lại keo kiệt. Nhưng việc ông làm lại khiến ông trở thành tấm gương cho các phú hào khác như Bill Gates và Warren Buffett đều chịu ảnh hưởng rất lớn từ ông.
Chúng tôi đi thăm Tân Tây Lan (TTL) và Úc châu (UC) trong gần 3 tuần. Thật náo nức vì được đi chung với nhiều bạn bè thân nhưng cũng khá ngại ngùng khi nghĩ tới con đường xa vạn dặm. Nắng Florida thật đẹp. Phi cơ bay từ Orlando, bờ đông nước Mỹ sang Los Angeles bờ tây trong hơn 5 tiếng rồi từ Los Angeles bay thẳng qua Sydney mất 15-16 tiếng nữa. Từ Sydney lại đổi máy bay nhỏ hơn bay đi thành phố Queenstown của New Zealand (NZ), tổng cộng hơn 23 giờ bay, gần nửa vòng trái đất. Ngại đường xa nhưng chúng tôi vẫn hăng hái lên đường.
Nhật ký Cali – Tháng giêng khai bút Phạm Thiên Thu
Anh thương yêu,
Mãi đến tận hôm nay, mùng Năm Tết em mới "khai bút đầu xuân" đó anh. Có lẽ anh và mấy đứa bạn em thế nào cũng thắc mắc tại sao lại là mùng Năm - "mùng năm, mười bốn, hăm ba" - ai lại khai bút chứ. Khai bút thì phải vào ngày đầu năm, minh niên hay là vừa qua phút giao thừa, sao lại khai bút muộn màng đến thế. Em thì nghĩ khác "mùng năm, mười bốn, hăm ba" là ngày vua vi hành, chắc phải là ngày tốt chứ; vả lại, ai cũng kiêng cữ thì chắc chắn những ngày này đi ra đường sẽ không bị kẹt xe (nhưng điều này chắc cũng chỉ đúng với Việt Nam mà thôi, vì bên này ngày nào cũng giống ngày đó.Tết thì cũng chỉ là Tết của riêng người Việt mình, cho dù cũng có diễn hành, xe hoa, hội chợ).
Có những việc Mây nhớ mãi dù khi ấy Mây mới năm tuổi, mẹ và Mây không ở đó nữa, cái căn phòng mẹ thuê ấy mà ! nó nhỏ xíu và có cây mận trước cửa sổ. Một hôm mẹ dắt Mây về nhà ngoại, mẹ nói mình chờ ở đây sẽ có người đưa về nhà ba, rồi Mây thấy vài người lớn đến nhà ngoại mang theo nhiều trái cây và những hộp màu đỏ. Thế là Mây đi theo mẹ về nhà ba.
Mây nghe người lớn nói ba mẹ Mây là rổ rá cạp lại không cần bày vẽ làm gì. Tối hôm ấy ba mời nhiều người đến nhà ba ăncơm, mẹ của Mây mặc áo dài xanh màu trời, tóc mẹ đen dài phủ lưng gầy.. Màu áo trời xanh và mẹ với đôi mắt đẹp buồn cùng cây đàn ghi ta màu nâu lẫn vào nhau đến nỗi có lúc Mây không nhìn thấy mẹ, chỉ thấy màu đen của tóc và màu xanh chiếc áo cùng hoà trộn trong tiếng đàn tiếng hát của mẹ. Mây biết mẹ hát hay lắm ai cũng phải khen, còn ba thì cười đến nỗi đỏ cả mặt, ba nói đã không biết mẹ hát hay đến như thế, mẹ lặng yên và hát: ... xin cho bốn mùa đất trời lặng gió ... (TCS)