Tấm ảnh cũ có hai cô bé chừng bốn và sáu tuổi đứng dựa nhau có vẻ như đang cười bên cạnh một trụ gạch nhìn như ống khói, cô chị mặc chiếc váy đầm dài quá đầu gối cả gang tay và khoác áo len. Thời ấy xa lắc rồi em bây giờ vẫn nhớ chiếc áo đầm chị màu máu khô có những đường hoa văn thêu ngoằn ngoèo trên thân váy, chiếc áo len chị màu nâu có cải những chú mèo nhỏ màu vàng, áo len này mẹ đan cho chị, mẹ cũng như bao nhiêu cô gái xứ Bắc rất giỏi đan len, mẹ đan không cần phải nhìn, tay mẹ thoăn thoắt, mắt mẹ cười miệng mẹ nói có hai lúm đồng tiền hai bên má, da mẹ trắng ngần...
Vì thế mà em khóc suốt ngày đêm nhớ mẹ, nhớ mẹ ngay cả lúc đi chơi Chùa Non Nước, nước mắt em làm một thầy tu cho em trái cam đủ để em nín khóc lúc chụp hình.
Khoảng gần trưa ngày 6/9, chị Huỳnh Thị Kim Oanh email cho tôi biết bệnh trạng anh Chiến bây giờ xấu lắm, bỏ ăn bỏ uống mấy tuần nay rồi, gia đình lo lắm... Tôi gởi lời cầu nguyện cho anh luôn thanh thản nhẹ nhàng.
Sáng ngày 7/9 tôi lại nhận email của chỉ cho biết anh Chiến đã ra đi lúc 9 giờ 40 tối ngày 6/9 (giờ Texas) và email của Thùy Hạnh : "Anh Chiến của em đã qua đời tối ngày 6/9 tại Houston, TX.".
Tuy biết rằng quỹ thời gian của anh chẳng còn bao lâu nữa nhưng khi hay tin này tôi vẫn bàng hoàng sửng sốt, liền gọi phone chia buồn cùng gia quyến, đồng thời qua trang web quinhon11.com tôi post lời Thành Kính Phân Ưu của nhóm thân hữu chúng tôi gởi lời chia buồn đến chị Trần Thị Hiền (hiền thê của anh Chiến) cùng Tang Quyến.
Xe lăn bánh, tôi định nhắm mắt ngủ. Nhưng được một lúc tôi không thể nào ngủ được, tại sao vậy? Tôi chợt hiểu ra. Tôi đang bực mình, buồn ai đó, giận ai đó và nhớ ai đó. Bạn bè tôi. Chính xác là các bạn lớp 11B1 của tôi, họ làm cho tôi quê quá...?!
Nhóm cựu nữ sinh Trinh Vương khóa 68-75 sẽ tổ chức một cuộc Họp Mặt- Trở Về Mái Trường Xưa vào Chủ nhật ngày 21/9/2014. Chương trình sẽ cùng nhau về thăm lại mái trường xưa yêu dấu, thăm lại các Soeur, gặp gỡ bạn bè hàn huyên tâm sự...
Thân mời tất cả các bạn xa gần nếu có điều kiện về Qui Nhơn tham dự buổi họp mặt trên. Mọi chi tiết xin vui lòng liên hệ:
- Nguyễn Thị Kim Thoa, sđt 01227056366 - Hoàng Thị Phước , sđt 0905526141 - Nguyễn Thị Hạnh Chi, sđt 01298626480 -Trần Thị Mỹ Vân, sđt 0919220656
Sài Gòn ơi, em còn đó hay không !? Anh thương yêu, Sáng nay thức dậy trời còn tối, không gian thật tĩnh lặng, em chợt thèm một ly café sữa nóng, đi thật nhẹ ra bếp, vì không chỉ cả khu phố, mà ngay cả mọi người trong nhà vẫn còn an giấc điệp, cho dù trong phòng má vẫn có chút tiếng động rù rì của TV chưa tắt . .. lấy chiếc ly thủy tinh có quai và rót vào đó chút sữa tươi vừa đủ, bỏ vào microwave, nhấn 2 phút cho sữa thật nóng, cho vào một gói café ginseng, và nếm một chút bột café hơi đăng đắng trước khi trút hết cả gói vào trong ly sữa, cái thói quen thích uống café nóng bằng ly thủy tinh của em không sao bỏ được( người ta chỉ uống đá mới dùng ly thủy tinh mà thôi, nhưng em không sao uống nổi trong cái ly sứ trắng đến lạnh lùng, dù rằng nó có sang hay đẹp cỡ nào chăng nữa) Đưa ly café lên môi, em chợt nhớ vô cùng những ly café sữa nóng với chiếc bánh croissant mỗi sáng thứ bảy ở La Pagode ngày xưa ghê đi - Em có thói quen uống Café sữa tươi từ những ngày xa xưa đó, thật ra café sữa ở La Pagode nhiều người chê vì kiểu pha của nó, một ly café và một ly sữa tươi được đưa ra cho khách tự pha với mấy viên đường để riêng ngoài đĩa. Người VN thích uống café filtre với sữa đặc vì nó đậm đà hơn, nhưng em lai thích phong cách của Pagode, và vì em thích uống thật nóng nên phải nhờ làm nóng lại sau khi pha chung café với sữa Anh thương yêu, Chắc anh đang tự hỏi tại sao em lại nhắc đến La pagoda phải không, nó đâu còn nữa, chỉ còn lại chút ký ức trong lòng người SG phải không anh Anh có biết là khi em tình cờ đi ngang qua góc đường Tự Do, em đã thấy mắt mình cay thật cay khi thấy mình không còn được nhìn thấy hình ảnh thân yêu cũ của Pagode, Xuân Thu, Passage Eden, bánh Givral, và cả bà cụ bán bún riêu ốc, giò heo ở mặt sau của thương xá ( nhìn qua rạp Rex)
Năm 1970, trường La San Bình Lợi Qui nhơn mừng kỷ niệm 50 năm thành lập và trong đêm văn nghệ diễn ra tại sân trường khán thính giả bất ngờ thưởng thức một giọng hát tuyệt vời của một nữ sinh trường Nữ Trung học. Bài "Giết Người Trong Mộng" được trình bày tại sân trường La San đêm hôm đó đã để lại nhiều âm vang trong lòng mọi người, nhất là bọn nam sinh chúng tôi, đứng chết sững trên sân trường sau khi nghe câu đầu tiên, "làm sao... giết được người trong mộng, để trả thù duyên... kiếp bẽ bàng..."
Đầu thập niên 70, những ca khúc của Phạm Duy rất ăn khách, được các ca sĩ thành danh trình bày trên truyền hình, băng nhạc, thu thanh... nghe hầu như khắp hang cùng ngõ hẻm cả miền Nam.