Quê hương là dòng sữa mẹ ngọt ngào ấp ủ bao ước mơ, bao kỉ niệm của cuộc đời mỗi con người. Dù có đi đâu, ở đâu đi nữa thì thẳm sâu trong lòng chúng ta vẫn có một quê hương như thế- nó là dòng máu ấm lưu thông trong huyết quản, và luôn là chốn bình yên nhất cho những đứa con của mình quay về…
Quê tôi là một làng quê nghèo nằm bên cạnh dòng sông Kôn nước chảy êm đềm với bốn mùa đầy hoa thơm, cỏ lạ. Con đường dẫn vào làng tôi uốn lượn như hình một con rồng đang bay. Cũng chính vì vậy mà nhiều thầy Địa Lý đã nói rằng làng tôi là vùng đất của " Địa Linh Nhân kiệt". Không biết có phải vì thế mà làng tôi thế hệ nối tiếp thế hệ đều học rất giỏi, nhà nào cũng có con cháu đậu cử nhân, bác sĩ và cao hơn là Thạc sĩ, tiến sĩ cả.
Nỗi buồn phiền ...làm cho ta chán nản...! Chẳng hiểu rằng...kiếp sống được bao lăm Cha mẹ sinh ra ,một kiếp người ...phận mỏng Nỗi niềm này...chỉ một kiếp đa đoan
Tôi theo sau Hùng buớc vào tiệm thuốc tây Hoàn-Vũ. Người đàn bà ngồi sau quầy hàng ngẩng nên nhìn, mỉm cười với Hùng:
“Kià anh Hùng! Tới chơi hay cần thêm thuốc cho cháu?” Thay vì trả lời, Hùng chỉ tôi và hỏi người đàn-bà “Nhận ra ai đây không?” Người đàn bà nhìn tôi vài giây rồi nhè nhẹ lắc đầu, miệng vẫn tươi cười “Xin lỗi, tôi không …” Hùng quay sang tôi “Ông nhận ra ai đó không?” Tôi gật đầu, giọng lạc đi vì xúc động “Duy đây, Hoài không nhận ra sao?” Đôi mắt người đàn bà mở lớn nhìn tôi, kêu lên thảng thốt “Duy đó ư? Trời ơi, Duy đó ư? … Bây giờ thì Hoài nhận ra rồi!”
Đông yên lặng. Cô biết bây giờ không phải là lúc thắc mắc. Bệnh viện. Đó là nơi họ cần. Ít ra cũng cho Vinh. Cô chập choạng bước theo Tuyên ra chiếc xe tải nhà binh không mui đậu trước sân đại đội. Vinh đã được khiêng lên trước... và... Chúa ơi, cả người lính đã chết. Đông nhắm mắt, khẽ rùng mình. Giọng Tuyên vang bên tai cô: - Ráng bình tĩnh, Đông ạ. Người chết có gì đáng sợ đâu.