Hôm nay là ngày lễ bế giảng của các lớp học tiếng Việt cuối tuần thuộc giáo xứ Khiết Tâm chúng tôi, không dưng một nỗi buồn tưởng như vô cớ ( mà thật ra chẳng vô cớ chút nào) xâm chiếm tâm hồn tôi . . . Nỗi buồn không biết gọi tên thế nào cho phù hợp thôi thì đành phải gọi là nỗi buồn Việt Ngữ vậy
Thật ra nỗi buồn thì cũng chẳng cần có tên làm gì, nhưng ở đây thì cần phải gọi rõ tên bởi trong tất cả những buổi họp đồng hương của nhiều cộng đoàn hay đoàn thể, ta thường nghe nói câu “ Chúng ta đi mang theo cả quê hương cùng với mình . . .” đó có lẽ là tâm tình của những người Việt Nam, những người dù có muốn hay không cũng đang phải “Xin nhận nơi này làm quê hương”.
(Câu chuyện có thật về Sự Hy Sinh của một Người Mẹ trong trận động đất ở Nhật Bản, 2011).
Khi trận động đất xảy ra, khi đội cứu hộ tiếp cận hiện trường hoang tàn thuộc về ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ trông thấy thi thể bất động của cô qua các khe nứt. Nhưng tư thế của cô thật kì lạ, trông cô như đang quỳ xuống như khi cầu nguyện, thân cô hướng về phía trước, và hai tay cô như đang bọc lấy thứ gì đó. Ngôi nhà đổ nát đã đè quỵ hoàn toàn lưng và đầu của cô.
-Ba ơi! Ba… Tiếng Dung nghi reo vui như nắng sớm. Ông Quang buông tờ báo bước ra mở cổng. Vương quyền và Dung Nghi ùa vào như cơn lốc. Trên tay họ lỉnh kỉnh những gói và hộp. Ông ngac nhiên hỏi con gái: