Tôi gọi em nghìn lần,
Như em còn thơ bé,
Qua trùng dương mênh mông,
Qua mưa nguồn chớp bể.

Tôi gọi em kiếp này,
Như em còn bé dại,
Tóc bum bê thơ ngây,
Nụ xanh hiền con gái

Tôi gọi em đêm về,
Khi ánh trăng vàng rượm,
Đang dệt gấm làng quê,
Những mùa trăng huyền thoại.

Tôi gọi em tháng ngày,
Đời mơ hay là thực ?
Như mới ở đâu đây,
Đã chìm sâu ký ức.

  Huỳnh Minh Lệ

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.