Họ quen biết nhau qua những bài viết, qua thơ văn và qua những thăm hỏi nhau qua những tháng ngày trống vắng khi ngồi trên bàn phím, tay vô tình gõ những chữ viết theo quán tính...cho vơi bớt nỗi trống trãi trong tâm hồn rồi thành thói quen, mở bàn phím ra là viết những lời nhung nhớ, mở email là nhận những lời nhắn gởi thâm tình...
Không biết từ bao giờ những thói quen như đi vào cuộc đời họ ...họ tưởng như không thể sống thiếu nhau...
Đọc bài thơ Người Em Trinh Vương của anh TTL hay quá,tôi bèn phổ nhạc nguyên bài thơ và giữ nguyên tựa đề. May thay có anh Song Nguyên ,một cựu La San (vào lớp Đệ Thất 1 của trường năm 1961) đã có nhã ý minh họa bài hát này với cây đàn ghi ta đơn sơ. Tôi vui mừng gửi đến các bạn cựu Trinh Vương và cựu La San ca khúc này như một món quà tinh thần nhỏ bé nhưng nặng nghĩa thâm tình.Hy vọng các bạn hoan hỉ đón nhận.
Ngọc Anh
Thơ : Tôn Thất Long Nhạc : Ngọc Anh Trình bày : Song Nguyên