- Đăng ngày 28 Tháng 9 2011
- Lượt xem: 1426
Cứ nằm thao thức nhớ bâng quơ
Có những đêm buồn ta trăn trở
Lòng lao xao con sóng vỗ xô bờ
Bỗng thấy hết những tháng ngày thơ dại
Lũy tre xanh mái tranh nhỏ hoàng hôn
Bóng mẹ hiền , bóng cha già thầm lặng
Nghe thanh xuân đầy ắp cả hồn !
Thấy em về con phố chiều thổn thức
Gió thổi tung mái tóc thả nghiêng nghiêng
Có gã khờ chỉ gần trong gang tấc
Mà xa vời như cách trở vô biên !
Ta ngờ nghệch cả một thời non trẻ
Ta khù khờ suốt một thuở trai tơ
Chỉ mơ mộng theo những điều không tưởng
Coi trăm năm như một thoáng tình cờ !
Cứ cho đi mà chưa hề nhận lại
Trãi hoa hồng trên mọi nẽo người đi
Đặt người yêu trên ngôi cao vọi vọi
Rồi âm thầm làm một kẻ tình si !
Hóa thành bướm bay hôn từng ngọn cỏ
Tìm mùi hương đã mất tự nghìn năm
Vọng tiếng hát mơ hồ mùa thu cũ
Giữa cơn mơ thấy nước mắt đoạn đành !
Có những đêm dài ta không ngủ
Nằm nghe kỷ niệm rủ nhau về
Nghe bên gối như thì thầm tiếng thở
Một bờ môi cháy bỏng đam mê !
Trần Hoan Trinh