- Đăng ngày 01 Tháng 9 2011
- Lượt xem: 2042

"Lúc đó vào khoảng 8g00 sáng, chúng tôi rất bận rộn. Một ông cụ khoảng 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ khâu ở ngón tay cái. Ông nói ông đang vội vì ông có 1 cái hẹn lúc 9g. Tôi mời ông ngồi vì biết phải hơn 1 tiếng đồng hồ nữa mới có người đến giúp ông.
Tôi thấy ông cứ nhìn đồng hồ. Lúc đó không bận với bệnh nhân nên tôi quyết định khám vết thương cho ông. Khi khám, tôi nhận thấy vết thương đã ăn da non nên mời một bác sĩ khác khám cho ông trong khi tôi lấy những dụng cụ cần thiết để tháo gỡ các mũi chỉ.
Trong khi săn sóc vết thương cho ông, tôi hỏi phải chăng ông có hẹn với một bác sĩ khác sáng hôm nay vì thấy ông vội? Ông nói không, chỉ là ông cần đi đến nhà dưỡng lão để ăn sáng với vợ ông. Tôi hỏi thăm sức khoẻ cụ bà. Ông cho biết bà cụ đã ở đó một thời gian và bà bị chứng Alzheimer (chứng mất trí nhớ).
Trong khi trò chuyện, tôi hỏi: "- Bà có khó chịu nếu ông đến trễ một chút không?"
Ông trả lời: "- Bà ấy không còn biết tôi là ai nữa, đã 5 năm nay bà không còn nhận ra tôi nữa."
Tôi ngạc nhiên nên đã hỏi ông: "- Và cụ vẫn đến ăn sáng với cụ bà mỗi sáng? Mặc dù cụ bà không còn biết cụ là ai nữa?".
Ông vừa mỉm cười vừa vỗ nhẹ vào tay tôi và nói: "- Bà ấy không nhận ra tôi, nhưng tôi vẫn biết bà ấy là ai."
Ông đi rồi, tôi phải cố gắng cầm nước mắt, còn hai cánh tay tôi nổi da gà. Tôi nghĩ đây là thứ tình yêu tôi muốn có trong đời.
Tình yêu chân thật không phải là tình yêu thân xác. Cũng không phải là tình yêu lãng mạn. Tình yêu chân thật là chấp nhận tất cả những gì đang có, đã có và sẽ có.
Trong số những chuyện bông đùa và niềm vui là các email, thỉnh thoảng cũng có những email mang theo một thông điệp quan trọng. Và hôm nay, tôi muốn chia sẻ thông điệp này với các bạn. Những người hạnh phúc nhất, không nhất thiết có được điều tốt đẹp nhất, mà là những người biết tổ chức cuộc sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mình có.
Sống không phải là thoát khỏi trận bão, mà là nhảy múa dưới cơn mưa."
Yvan dịch
Nguyễn Thị Tê Hát chuyển