Tặng Phước Châu

Em về từ nẻo trời xa
Mừng nhau một chén quan hà  chia đôi
Tóc thề em rẽ lệch ngôi
Vẫn là giọng nói tiếng cười ngày xưa
Ngày em đi, gió trở mùa
Ta ôm hận quãng đời thừa đắng cay
Rưng rưng nâng kiếm ngang mày
Bẻ đôi, ứa máu bàn tay không hồn
Mười năm nghe gió thu buồn
Hai mươi năm… bỗng hoàng hôn trở mình
Em về, vẫn nụ cười xinh
Ta mang kiếm gãy viết kinh tặng đời

 Lý Thuỵ Ý
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.