Trên trang giấy trắng học trò
Hình như có một bài thơ chưa tròn
Câu thơ đang viết nửa chừng
Chỉ dăm ba chữ… ngập ngừng … rồi thôi .

Ngồi mơ nhớ tiếng ai cười
Nhớ câu ai nói nửa lời gần xa :
Cầu trời đừng nổi phong ba
Cho mây che khuất người xa cuối trời

Nhớ thương là nhớ thương ơi !
Chỉ dành ra được nửa đời cho nhau .
Lời thương chưa ngỏ tròn câu
Sao còn tính chuyện mai sau làm gì.

Một người tiễn một người đi
Một người nuốt lệ từ ly vào lòng
Nửa vầng trăng khóc nhớ mong
Nửa kia đành khuyết theo dòng thời gian…

Mây trời chưa hợp đã tan
Nắng chưa tắt nắng , chiều hoang đã về
Có người còn nhớ hương quê
Nửa đời còn vội tìm về với nhau

Tình trầu chưa thắm duyên cau
Tình riêng ai nỡ gieo sầu tình chung
Lời yêu vừa ở lưng chừng
Lạy trời… người ấy… thôi đừng nói ra .

 Trần Thị Mỹ Vân
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.