- Đăng ngày 13 Tháng 4 2011
- Lượt xem: 1339
Lúc bình yên, biển kiều diễm nhường kia
Sóng đùa giỡn sóng mân mê bờ cát
Những cánh buồm căng lời ca tiếng hát
Tiếng còi tàu náo nức hướng trời xa
Biển mãi là máu thịt của ta
Nơi ông cha bao đời trên sóng nước
Biển cho ta tuổi thơ đầy mơ ước
Để bây giờ ước trở lại ngày xưa!
Không gì buồn bằng biển trong mưa
Buồm sũng nước, bến bờ tan trong nước
Không phương hướng, biết đâu là sau trước
Chỉ biết nơi nào đang có em!
II.
Nhưng có gì hãi hùng hơn khi biển cuồng điên
Hòng nuốt chửng vào lòng mình tất cả
Bao sinh linh bỗng thành mồi cho cá
Thành phố như mơ hóa bãi rác kinh hoàng!
Xin hỏi vì sao biển nỡ phũ phàng
Giáng tai họa lên đầu người vô tội
Những con người chỉ khác nhau tiếng nói
Chung tình yêu dành dâng biển dâng đời?
Gây tang thương không thốt nên lời
Biển để lại niềm đau vô tận
Trót yêu biển, ta không hề ân hận
Nhưng biết làm gì gỡ tội cho biển, biển ơi!
3-2011.
Nguyên Hùng