Cái cô ni, răng chi mà lạ  rứa,
Tui chưa tra nên đâu đã có râu,
Chộ kỹ coi, mớí năm mí tuổi đầu,
Mắc mớ chi cứ gọi tui là chú?

Tiếng Việt mình biết bao nhiêu là chữ,
Có lẽ mô không đủ để xưng hô,
Chú cháu làm chi nghe dị chết mồ,
Tui chẳng có cháu như... cô đâu hỉ!

Cô hiểu cho vì tui hãy còn trẻ,
Nên vẫn còn như cậu bé ham chơi,
Tui không thèm làm người lớn, cô ơi,
Đừng bắt tui mau già tội tui quá.

Lỡ một mai - tui nghĩ thầm - cô ạ,
Tui với cô lại đem dạ ưa nhau,
Chẳng lẽ tui lại thủ thỉ bằng câu:
"Chú...thích cháu"...nghe dị mần răng rứa.

Cô biết không, chỉ mới vừa gặp gỡ,
Mà tui nghe lòng hớn hở quá chừng,
Ai dè đâu, cứ "chú, cháu" cô xưng,
Làm cho tui thiệt ngại ngùng khó xử.

Tui xin cô đừng gọi tui bằng chú,
Tui chẳng khờ đi làm chú cô mô,
Nếu như cô e ngại buổi ban đầu,
Thôi thì kêu tui là..." ấy " cũng được.

Cô ơi, sao cứ tần ngần,
Mà không gọi thử một lần " ấy ơi ",
Để tui mê mẩn trả lời,
"Gớm, nghe "ấy " gọi mà...rụng rời con tim."


 Hoài Châu

( Phạm Thiên Thu chuyển)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.