- Đăng ngày 03 Tháng 5 2011
- Lượt xem: 1593
Khung cảnh bình yên đến tuyệt vời
Con người chơn chất và đôn hậu
Một nhánh sông Tiền ra biển khơi.
Cái Bè quê ngoại của ta ơi!
Xanh ngát vườn cây đến muôn đời
Mỗi khi về lại lòng thanh thản
Muốn trải lòng ra khắp nơi nơi.
Cái Bè quê ngoại của ta ơi!
Kỷ niệm hồn nhiên của một thời
Con bé Sài gòn về quê học
Một vùng sông nứơc thấy chơi vơi.
Ngoại tôi tóc đã nhuốm màu sương
Vất vả nuôi con tháng năm trường
Còng lưng dầm dãi bao mưa nắng
Trông ngoại già hơn con thấy thương.
Đám bạn ba năm học chung trường
Xa rồi lòng không khỏi vấn vương
Thầy tôi rất trẻ, thương tôi lắm
Có lẽ vì tôi bé nhất trường
Mong có một ngày trở về đây
Thăm lại trường xưa, ghé thăm thầy
Ơn thầy con khắc trong tâm mãi
Một mảnh tình riêng gởi chốn này.
Thu Hà