- Đăng ngày 09 Tháng 5 2011
- Lượt xem: 1357
Vầng trăng mọc nỗi đọan trường trong tôi
Bao năm lưu lạc quê người
Vẫn còn nghe giọng em cười từ tâm…
Gặp nhau buổi ấy ân cần
Rồi xa cách mãi muôn trùng sóng xô!
Tường đâu bóng một con đò
Chìm trong dâu bể mịt mờ đăm đăm!
Bất ngờ Phượng lại gặp Loan
Phố xưa bừng dậy, bàng hòang nắng vui
Từ tôi phiêu lãng bên trời
Cũng nghe ấm lại môi cười nghìn khuya…
Trần Dzạ Lữ