Cắt hết chiều, cắt hết đêm
Cắt luôn nỗi nhớ đã mềm trong tôi
Cắt hình, dán bóng chơi vơi
Người xa biền biệt đâu hơi hướm tình ?
Cắt trăng rồi lại cắt mình
Nỗi đau ngày cũ cứ đinh ninh tàn…
Khi không gặp nụ hòang lan
Giữa hòang hôn tím mang mang dáng người
Buông tay, lặng lẽ bên đời
Cắt bao nhiêu phiến buồn rồi , không tan…

 Trần Dzạ Lữ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.