- Đăng ngày 19 Tháng 5 2011
- Lượt xem: 1303

Tôi đã chờ Em từ lâu lắm
Cứ như đồi núi đợi mây vương
Biết đời giăng hố sâu, vực thẳm
Mà vẫn thầm mơ những hoang đường.
Tôi biết chỉ là cơn mộng ảo
Khi Em, Tôi xa cách muôn trùng
Thân tôi bèo bọt từ một dạo
Còn Em: hoa thắm giữa đời chung.
Như khói tỏa, mây tan, nước cuốn
Tình vô ngôn cứ thế bềnh bồng
Như trăng khuyết đêm nhòa sương xuống
Lòng hư vô cứ thế mênh mông.
Nhớ ánh nắng ươm hồn phương thảo
Cho bâng khuâng nhịp bước tan trường
Nhớ làn sương mỏng ôm cánh áo
Và tóc em dài. Thương rất thương!
Một gánh tang bồng giờ đã hết
Còn gánh ly hương nhọc thân gầy
Một kiếp lữ hành xa biết mấy
Phố núi và Em. thương nhớ đầy…
Huy Văn