- Đăng ngày 21 Tháng 5 2011
- Lượt xem: 1385
Bóng thuyền bóng nước tít mù khơi
Ngươi đưa tay vẫy ta tay vẫy
Cúi mặt trông lên mất biệt rồi
Ta về thất thểu con đường cũ
Cứ thấy chân mình có sóng trôi
Ghé quán cà phê bên phố nhỏ
Quán vắng ghế ngươi chẳng ai ngồi
Cô gái sau quầy nghiêng mái tóc
Không có ngươi đùa nên chẳng vui
Bỏ dĩa blue buồn ngươi vẫn thích
Tiếng saxo trầm trôi ngẩn ngơ
Ngươi đi ta biết ai tri kỷ
Còn ai ngồi nghe ta đọc thơ !
Thơ ta nắn nót từ tim óc
Đành bỏ hộc bàn cất kín thôi
Quanh quẩn bên ta dăm bảy đứa
Bạn bè như ngươi được mấy người !
Thế nhân cứ muốn giàu thêm nữa
Nên cứ bon chen suốt cả đời
Ta mất ngươi rồi như mất bóng
Cứ ngồi mà gọi cố nhân ơi
Đốt thuốc một mình ngồi nhả khói
Đếm thầm từng giọt cà phê rơi
Xưa buồn ta được ngươi an ủi
Muốn khóc nhìn ngươi đã muốn cười
Ngươi đi trần thế sao mà lạnh
Nghe cả hoàng hôn tím rã rời
Bỏ quán cà phê vào quán cóc
Làm gì cho hết được đêm nay
Buồn quá cạn luôn mười chai đó
Rượu uống một mình chẳng thấy say !
Tràn ly không có ai tâm sự
Ta khóc sao ta để mất mày !
Trần Hoan Trinh