Mỗi lần thức giấc giữa đêm đông
Tôi nhớ cha tôi đến lạ lùng
Cứ ngỡ bây giờ Người đang sống
Đang  trầm tư  từng bước trên sân

Khói thuốc cha bay từng sợi buồn
Tan dần trên  lối cỏ quanh vườn
Cha nhìn  chiếc  lá rơi theo gió
Tay vuốt chòm râu trắng điểm sương

Những buổi trời trong mây thanh thiên
Cha ngồi bên chén nóng trà tiên
Miệng ngâm khe khẽ câu Kiều dậm
Cha gật gù theo ý thánh hiền

Tôi nhớ cha tôi luôn dịu dàng
Không lần to tiếng mắng con hoang
Một đời mẫu mực và thanh đạm
Dẫu nhọc nhằn  không một tiếng than .

Những sớm Xuân  sang hay kỵ , rằm
Nghiêm trang khăn đóng áo the thâm
Bàn thờ tiên tổ cha quỳ khấn
Trông  đẹp thanh cao vẻ thoát trần

Cha vẫn hay ca nhạc cung đình
Những điệu Nam ai với  Nam bình   
“ Nước non ngàn dặm “ buồn man mác
Như tiếc như thương một cuộc tình ….

Tôi nhớ cha tôi nhớ vô cùng
Cả thời niên thiếu đẹp vô song
Cha như ngọn lửa hồng đêm tối
Sưởi ấm đường đời con ruỗi dong .


 Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.