Để lạc hồn ta đâu mất rồi
Đường về lành lạnh bước chân côi
Đêm mưa xé toạc hồn trăm mảnh
Khóc nửa vầng trăng mộng khứ hồi

Những tưởng một đi không trở lại
Một đời chỉ uống một ly thôi
Hay đâu  cái kiếp dài đeo đẳng
Thêm lụy riêng mang đến rã rời

Trăng nước bây giờ xa cách lắm
Áo cơm càng thẹn với mây trời
Nhắp chơi chén rượu đà say khướt
Hào khí không hơn một tiếng … đời!

Phải sống nên làm tên lãng tử
Phải ăn đồng điệu gã chợ trời
Khát tính yêu cả người mới gặp
Một mình mình biết một mình thôi

Buồn quá đêm nay thèm mộng mị
Lạ lùng chưa sao chẳng đổi ngôi
Cho ta tròn ước khi sao tắt
Phất áo xem hoa ngửa mặt cười

Phấn son đem cợt tang bồng nhỉ
Đấm ngực thân trai dỡ khóc cười
Sao chẳng “Phần Thư” cho trọn tiếng
Mại thư thêm tủi phận người ơi

Đau kẻ tha hương về cố xứ
Sụp nón ngang mày tay bụm môi
Đường xưa lối cũ người vẫn cũ
Chỉ tôi hồn xưa khác mất rồi

Mơ ước nhiều khi là cơm nguội
Được nghe mẹ nói một đôi lời
Vuốt tóc thằng con nhìn nó lớn
Ai ngờ chuyện đó lại xa xôi

A ha cuồng dại hay minh mẫn
Rộn mối bòng bong giữa chợ đời
Yêu ma! Thần Thánh! Về đây tất
Uống rượu cùng ta , gõ hát chơi

Hát rằng nhiều kẻ noi Hàn Tín
Ta chẳng tài chi cũng thế thôi
Hà Tín ngày xưa vay đã trả
Hàn Tín bây giờ chẳng lẽ thôi?

 Đặng Phú Phong
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.