- Đăng ngày 26 Tháng 6 2011
- Lượt xem: 1290
Vó ngựa độc hành lộc cộc, lộc cộc... về phía những ráng chiều sắp tắt sau đỉnh núi mờ xa
Trời vô tình
Đất vô tình
Mưa giăng mịt mùng
Lũ mối rời tổ tìm chốn bình yên trong những ngôi nhà sáng đèn kia. Một phút lạc lòng di hận thiên thu
Lộc cộc, lộc cộc... qua miền cổ tích mảnh vườn chúa tiên, qua mê cung cuộc đời tìm kiếm quả của si mê -
ảo ảnh
Vắng lặng, hoang lạnh, rã rời buông xuôi theo định số, chưa dứt nợ trần dù gối mỏi, chùn chân.
Một sớm du xuân ngắm hoa Từ Thức - Giáng Hương mối tình bất diệt. Âm thanh chát chúa kia vẫn vang vọng gọi quay về dù biết không thể tìm được ngày hôm qua.
Rồi một sớm mai hồng, nắng vàng rực rỡ, bến bình yên đợi khách độc hành..
Hi vọng- niềm tin yêu vĩnh cữu….
Trần Minh Nguyệt