Đừng gọi anh là “thầy”
Để bớt phần ngăn cách
Đừng coi anh như khách
Mỗi lần đến bên em.

Anh tựa như cánh chim
Đã tìm về chỗ đậu
Dù vẫn còn giông bão
Luôn rập rình đâu đây.

Em như là nhành cây
Giữa ngút ngàn xanh lá
Và em ơi, kỳ lạ
Anh xếp mềm cánh bay!

Đừng gọi anh là “thầy”
Đừng coi anh như khách
Sau bao năm đèn sách
Anh xin làm trò em...

 Nguyên Hùng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.