Ta hỏi mình có nhớ ta không
Một thuở thanh xuân tóc thả bềnh bồng
Ao lụa hào hoa  sáng  chiều lối phố
Cho Thơ rụng đầy trên mỗi bước chân

Ta hỏi mình có nhớ ta không
Trót lỡ sinh ra đa cảm đa tình
Hồn Bướm Mơ Tiên tràn lan tuổi  mộng
Say đắm nổi chìm mắt biếc  giai nhân

Ta hỏi mình có nhớ ta không
Lưu lạc nổi trôi   từ thuở lâm hành
Biền biệt cố hương mịt mù cố quận
Mê mãi phố phường phung phá xuân xanh !

Ta hỏi mình có nhớ ta không  
Của cải trần gian nhẹ tựa lông hồng
Phú quý bọt bèo công danh phù phiếm
Nhẹ tếch vai đàn vai rượu tênh tênh

Ta hỏi mình có nhớ ta không
Bục giảng bảng đen đã trót đèo bòng
Quanh quẩn sân trường , miệt mài cửa lớp
Rũ áo ra về nhìn lại tay không

Ta hỏi mình có nhớ ta không
Ngẩn ngẩn ngơ ngơ năm tháng vô tình
Se mãi se hòai mấy vần thơ rỗng
Có ai đoái hoài tóc bạc  thi nhân

Ta hỏi mình có nhớ ta không
Cháy bỏng ước mơ gặp  bạn tâm đồng
Chỉ thấy sông sâu trời cao ngất ngưởng
Thiên hạ nhơn nhơn một lũ bạc lòng !

 Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.