Trăng Sài Gòn không giống Cali.
Kẻ đến rồi đi, khóc biệt ly.
Tạo hóa sanh chi oan nghiệt nhỉ.?
Thế nhân gánh chịu công bằng chi.

Dấn thân nặng trĩu bầu tâm sự.
Ẩn dật nhẹ tênh tiếng thị phi.
Cư sĩ phải đâu là lối thoát.
Trăng ơi mau cất nỗi sầu bi.

Trăng ơi mau cất nỗi sầu bi.
Ta sẽ cùng trăng cỡi ngựa phi.
Bỏ hết nhân gian quên tất cả.
Còm than sầu não nhớ mà chi.

Trần gian lưu luyến thêm đau khổ.
Tiên cảnh sum vầy hết biệt ly.
Trăng hỡi cùng ta say bí tỉ.
Cho sài gòn cũng thế cali......

 Xuân An
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.