- Đăng ngày 12 Tháng 10 2011
- Lượt xem: 1398
Ai đem kỷ niệm êm đềm ra hong ?
Để cho kỷ niệm phai hồng
Thôi từ nay chẳng còn mong đợi gì!
Làm thơ khóc gió thương mây
Đừng làm thơ khóc những ngày xa xưa
Đã tan rồi một giấc mơ
Đã xa rồi thuở mình đưa nhau về…
Đường anh thì anh cứ đi
Đừng khơi lại nỗi chia ly ngậm ngùi
Tiễn anh ra khỏi cuộc đời
Nhâm nhi giọt đắng ta ngồi làm thơ
Làm thơ cũng giống như mơ
Nửa mê nửa tỉnh , nửa khờ nửa khôn
Ai bảo ta thôi đừng buồn
Đừng làm ra vẻ “nửa hồn thương đau”
Mà ta có nói gì đâu
Có mối tình đầu … để đó… làm thơ .
Đâu còn “sáng nắng chiều mưa”
Lâu lâu nhắc chuyện ngày xưa … buồn cười.
Hôm qua đã gặp nhau rồi
Có gì mà phải ngậm ngùi thở than
Trách phần số , trách nhân gian
Trách trời trách đất sao làm khổ nhau
Khổ nhau , mà khổ gì đâu ?
Mây vẫn trên đầu , đất vẫn dưới chân.
Còn lời ước hẹn trăm năm
Kiếp này không trọn , hẹn thầm… kiếp sau
Kiếp sau mà gặp lại nhau
Thề “ Tam tứ núi cũng trèo
Thất bát sông cũng lội, cửu thập đèo cũng qua “ !!!
Trần Thị Mỹ Vân