- Đăng ngày 16 Tháng 10 2011
- Lượt xem: 1645

Hải Minh ơi! Mảng bè xanh ngắt
Sáng xuân nay ta đến với nhau rồi!
Có phải biển thương vươn nghìn tay níu chặt
Mảng bè xanh đứng vậy chẳng hề trôi
Biển xôn xao mà vách đá không lời
Ai biết tự bao giờ…Và mãi mãi
Núi hao gầy , biển chân tình nhích lại
Tháng ngày hát mãi khúc tình ca
Rộng mở niềm vui theo sóngchan hoà
Lòng vẫn thoáng chút bâng khuâng thầm lặng
Vì sự diệu kì trong lòng biển mặn
Gần nửa đời người, mình hiểu được gì đâu!
Bập bềnh một chiếc thuyền câu
Thanh thoát, hai đầu cong vút
Thoáng trông ngỡ vầng trăng khuyết
Ai làm rơi giữa biển khơi
Biển vẫn âm vang giai điệu của muôn đời
Như nhựa sống tròn căng bầu ngực trẻ
Nỗi buồn riêng, biển hiểu lòng san sẻ
Nên mỗi lần gặp biển lại vui hơn
Chan chứa yêu thương, biển cũng lắm dỗi hờn
Cũng giận dữ nổi sóng to gió lộng
Đứng trước biển tầm nhìn hoá rộng
Căn giận, yêu thương thêm mãnh liệt rạch ròi
Biển vẫn bên ta suốt cả cuộc đời
Mà tình biển có thể nào hiểu hết
Cũng như nghĩ tình yêu đầy hoa thêu gấm dệt
Tháng Bảy… nghẹn ngào se sót mưa ngâu
Đinh Hà Triều