Nhà anh chênh vênh vách đá
Trống huơ, thơ lộng, bốn mùa
Suối trong, mát hồn thi sĩ
Sống trên đá, sống như đùa
Đêm xuống nằm nghe đá thở
Tình đằm, gởi tận phương xa
Ráng chiều còn vương mái tóc
Bạc phơ một ánh trăng tà

Nhà anh treo bên triền núi
Bóng thiền, gió động ngân nga.

 Võ Ngọc Thọ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.