Xưa em hỏi tóc anh sao sớm bạc?
Anh cười đùa (vì) tiếc nuối chuỗi ngày qua
Tiếc những buổi trưa hè dưới bóng tre ngà
Trên chiếc võng đu đưa,
hai đứa cùng hòa bản tình ca bất diệt.

Nhưng than ôi!
Thời gian qua, có  phút giây oan nghiệt
đã cướp đi mộng đẹp … của ngày xưa.
Và giờ đây trăm  tiếc nuối,
bằng thừa….
Thêm nuối tiếc , tóc anh thêm trắng bạc.

Nay có người hỏi  tóc anh thêm bạc trắng ?
Anh nghẹn ngào…chết lặng với tình xưa !
Mái tóc điểm sương ngày xưa,
nay có khác.
Tình yêu trong anh  chẳng gì khác,
vẫn như xưa.!

Phù Cát, những ngày tháng sáu-2011.
 Cao Đình Thục
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.