(Nhân dịp 20-11)

Đã xa giáo án mười năm
Mười năm viên phấn thôi cầm trên tay
Từ ngày tạm biệt nghề thầy
Bớt khàn giọng nói, đỡ gầy dáng đi
Cũng thôi khó xử những khi
Gặp trò xinh đẹp mà thi lại xoàng...
Từ ngày thôi chức “giáo làng”
Kiêng dè thì bớt, “mở mang” được nhiều
Gặp ai thấy thích thì yêu
Chẳng cần phải giấu những điều khó nghe
Khi vui, thoải mái cụng ly
Khi buồn, bức xúc sợ gì không văng…

Đã rời bục giảng mười năm
Buồn vui nghề giáo âm thầm mang theo
Bây giờ dù chửa hết nghèo
Đến đâu cũng nhận thật nhiều tình thân
Học trò mái tóc hoa râm
Gặp thầy chạy đến ôm chầm, reo vui!
(Mắt nheo, sờ trán một hồi
Có người quên mặt, có người quên tên)

Mấy cô trò cũ thì khen:
“Thầy trông vẫn thế! Chúng em cũ xì…
Hẳn thầy có bí quyết gì
Mà sao ngày ấy lờ đi hả thầy?”

Mỗi năm cứ đến dịp này
Trong tôi lại gọi: những ngày xưa ơi!

 Nguyên Hùng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.