- Đăng ngày 22 Tháng 11 2011
- Lượt xem: 1470
Nằm nghe mưa đổ rơi vào tuổi xuân
Cheo leo, đường dốc xa dần
Trong tầm tay với, một lần mất em
Giật mình, đốt đuốc đi tìm
Để mưa ướt đẫm con tim dại khờ.
Bây giờ hồn vẫn cứ mơ !
Dù là cách trở, vẫn chờ đợi em !
Chiều nay mưa đổ bên thềm
Buồn rưng rưng khóc,
Buồn rưng rưng sầu !
Mưa buồn lạnh trái tim côi !
Nhìn vầng trăng đã lặng rồi trong mây.
Nguyễn Rãi