- Đăng ngày 13 Tháng 2 2012
- Lượt xem: 1114
Xuân theo tình, tình theo xuân, lại về
Có gì trong ta lạnh lẽo, có gì trong ta cô đơn
Xuân như tình nhân, nhớ nhung và đam mê .
Có hạnh phúc nào làm tươi môi hôn tình nhân,
Có cái gì mà tôi và em mãi kiếm tìm,
Có phải mùa xuân về len lén gõ cửa
Giấc mơ nào về sưởi ấm trái tim .
Cảm ơn em, một giấc mơ đẹp ,
Em như hoa ngọc lan, đêm về cùng ta ngát hương
Một mùi hương mộng mị, mùi của đào nguyên, mùi của con gái
Tội nghiệp ta, một đời để nhớ nhung và yêu đương .
Có phải em là mùa xuân, con én nhỏ bay lạc vào lòng ta,
Mang một chút hơi ấm của đất trời bất diệt,
Cũng là lúc ta ngây thơ và lẫn lộn
Địa ngục – thiên đường, cái nào cũng đẹp, cái nào cũng mê !
Có phải em là tình nhân, nguồn hạnh phúc nhỏ nhoi mà ta có được ,
Em đến, em đi, em cười, em nói ,
Mùa xuân là tình nhân, và tình nhân là mùa xuân,
Là đóa hoa vô thường giữa cuộc đời nghiệt ngã !!!
Đinh Văn Liên