- Đăng ngày 16 Tháng 2 2012
- Lượt xem: 1964

(Tặng cháu Võ Thanh Trọng Nhân đang du học ở Đức)
Họ bảo rằng em còn bé lắm
Đôi mắt nhung còn lay láy trong
Tâm hồn còn trắng như màu áo
Đôi má non phơn phớt nụ hồng
Họ đâu biết mỗi chiều em tan học
Dáng thiên thần sáng rực cả lối đi
Suối tóc mượt chảy tràn vai bạch ngọc
Nét trinh nguyên thơm ngát nụ xuân thì
Anh đã dặn lòng mình trăm nghìn bận
Nhưng mỗi chiều vẫn thầm đợi em qua
Lòng nao nao rung theo nhịp guốc ngà
Mắt hun hút dõi theo tà áo trắng
Em - mười sáu – gót son còn đỏ thắm
Anh – sinh viên - sắp làm lễ ra trường
Bỏ phố phường đi du học tha phương
Anh khổ lắm - biết không nàng tiên bé ?
Rời sân bay - đời chia hai lối rẽ
Anh trời Tây - lòng tưởng nhớ khôn nguôi
Em như hoa - rực rỡ tuổi đôi mươi
Vườn xuân sắc biết bao người đón đợi
Tình câm nín vì biết yêu lầm lỗi
Năm năm dài anh khắc khoải thầm mong
Buổi vinh qui – em thơ hãy còn không
Anh sẽ đến cầu hôn người yêu nhỏ
Trở về nước một ngày thu lá đổ
Góc phố xưa xác pháo đỏ ngập đường
Màu áo hồng thay màu trắng anh thương
Chiều xao xác hồi chuông mừng hôn lễ
Anh cúi xuống nghe tim mình rướm lệ
Khẩn nguyện thầm - hạnh phúc mãi nhé em
Lỡ mất em - trọn kiếp biết đâu tìm !!!
Vũ Thanh
(Thơ đã đăng: http://www.vuthanhquockhanh.com/bi44.htm )