- Đăng ngày 04 Tháng 3 2012
- Lượt xem: 1554
Ra đi... người cũng ra đi
Mây bay tím cõi xuân thì nặng mang
Nhắc đây ta nhắc mơ vàng
Khi người áo mỏng dịu dàng dấu che
Người về vành nón nghiêng che
Tóc mây đôi lọn xõa hè phố đêm
Người về ta lại nhớ thêm
Nhớ màu mực tím, nhớ thềm nhà xưa
Người về trời đã đổ mưa
Hạ sang thu muộn, mưa thừa cơn mưa
Ai đi chợ sớm về trưa
Cho ta một buổi đón đưa ngày nào
Có gì thay nỗi lao xao?
Thì thôi gởi chốn ba đào trầm luân
Người về hát nụ tầm xuân
Người về...thương nhuộm ngọn xuân ngỏ lời
Người cũng ra đi...chơi vơi...
Tình ai trót gửi, sáng ngời ý trao
Rồi người cũng ra đi: chào
Quay về phòng vắng lệ trào nào hay!
NGƯỜI ĐI ĐÃ ĐI RỒI
Khi người nghiêng nón ra đi
Ta thôi, đôi cánh thiên di mỏi mòn
Lần mò tìm lại gót son
Mà bao xuân trước vẫn còn đâu đây
Người đi, khuất bóng chân mây
Sao hương xưa chẳng hao gầy tình ta
Đã đi rồi, chuyện tình xa
Ta mang kỷ vật mượt mà: dấu chôn
Người đi, ta lạnh cả hồn...
Qui Nhơn tháng Giêng-2012
Thiên Di Phạm Văn Tòng