- Đăng ngày 17 Tháng 3 2012
- Lượt xem: 1427

Đi qua nhà xưa hàng dậu cũ buồn tênh
Cây cầu gỗ gác qua mương đã mòn dấu cũ
Tiếng gà gáy trưa nghe như tập tễnh
Một thời thương, một trời nhớ thiên thu
Em đi rồi là mang hết cả tình tôi
Giàn hoa giấy cũng rụng bay theo xác pháo
Tôi lặng lẽ bên gốc đa già ngóng đợi
Tuổi xuân xanh đâu đó vẫy tay chào
Đi qua trường xưa tiếc hoài tà áo trắng
Nhớ gốc me già rụng lá mỗi lần thu
Tuổi mười sáu khẽ khàng bay trong nắng
Biết bao lần tôi về trường cũ gọi thiên thư
Ôi cái thuở theo chân không biết mỏi
Đến quán chè vị ngọt đọng bờ môi
Đêm đêm mơ hồ chín cõi
Tưởng tóc ai bay vương vướng quấn tim tôi
Muốn xuống phố lại quên đường ra ngõ
Đến quán sao quen một chỗ ngồi
Bên lề phố nhìn đèn xanh đèn đỏ
Lại nhớ nhau nhớ đến bồi hồi
Nơi xa ấy em có còn tiếc nuối
Cánh bướm khô, lưu bút, tóc đuôi gà
Tôi ở đây thẫn thờ bên viên đá cuội
Đời đã già sao nỗi nhớ vẫn xót xa
Muốn gọi tên gọi chẳng ra lời
Đời trăn trở, tình phôi pha men rượu đắng
Say ngu ngơ chân bước rã rời
Qua đường cũ nghe mùa xuân rực nắng
Em đã quên và tôi cũng đã quên
Hai thế giới cách chia định mệnh
Trong hoài niệm có con thuyền xa bến
Tôi vẫy tay chào em... xa cõi mông mênh.
Thiên Di Phạm Văn Tòng