MỘT

Trên lưng ngựa bạch qua truông
Chở theo một gánh u buồn trên yên
Thôi thì đem đổ khắp miền
Gieo nhân gian chút đảo điên bẽ bàng

HAI

Tôi thiên thư- Mộng miệt mài
Luôn tìm cái một phần hai của mình
Tôi đi hoang, chốn linh đinh
Đi hoài chỉ được khúc tình bâng quơ

BA

Tan trôi trong cõi sương mù
Tỉnh say, say tỉnh mấy thu bạc đầu
Bây giờ tháng bảy mưa ngâu
Ai mang thương nhớ lên cầu đánh rơi?

BỐN

Bôn ba khắp chốn tìm người
Lên rừng bắt được nụ cười hoang sơ
Thấy con Sóc Nhỏ thẩn thờ
Im ru ngồi khóc bên bờ thác sâu

NĂM

Nụ cười vẫn hắt trên môi
Tàn đêm sương lạnh ta ngồi nhớ nhau
Bao năm đằng đẳng thấm đau
Hương xưa còn thoảng úa màu thời gian

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.