- Đăng ngày 20 Tháng 5 2012
- Lượt xem: 1249

Thơ ngây, em bước đến trường,
Thướt tha áo trắng trên đường mộng mơ.
Trời buồn, buông nhẹ ngàn tơ,
Cỏ cây nghe động, thẩn thờ bước chân.
Lòng em chẳng chút bâng khuâng,
Líu lo chân sáo, không cần chờ ai.
Dáng yêu uyển chuyển gót hài,
Em nào có biết anh hoài theo sau.
*
Lòng anh ôm khối tình đau,
Tương tư thương nhớ, nỗi sầu không phai.
Lòng em chưa có bóng ai,
Vô tư chỉ biết sách, bài vở thôi!
Em chưa hiểu chuyện lứa đôi,
Hồn nhiên, trong sáng như đời cỏ cây.
Biết khi nào hết thơ ngây,
Nên anh nóng ruột, tỏ bày yêu đương.
Để em biết nhớ, biết thương,
Biết vui, biết giận, biết hờn người yêu!
…
Thơ ngây, mi hãy biến tiêu!
Trầm Tưởng- NCM.