(Tặng Chồng tôi)

Trao cho anh một tình yêu đầu
Để mai còn có chút thương sâu
Để đời con gái tình duyên lỡ
Hoa bướm ngày xưa rơi nơi đâu?

Bốn mươi duyên bén như duyên số
Cứ nghĩ tình em mãi hư vô
Anh mang xuân muộn, trao tình muộn
Nhuộm lại sắc hoa tự đáy mồ

Gian nan đã giết mộng xuân xanh
Nhìn đàn em nhỏ lòng cô quạnh
Chẳng dám yêu ai đến tận giờ
Đâu ngờ trời gởi chút thiên thanh

Hạnh phúc muộn màng như cõi mơ
Con thơ khóc thét, nỗi mong chờ
Em đem bán nốt thời hiu quạnh
Ngồi cạnh đời anh: tưởng viễn mơ...

 Thanh Nhung

(Qui Nhơn 2012)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.