Yêu chàng như lược yêu gương
Như yêu ba mẹ và thương cuộc đời
Sao yêu trăng ở trên trời
Em yêu chàng giữa muôn người thế gian

Chao ôi quá đỗi bàng hoàng
Lúc run tay viết những trang tình đầu
Mây hồng lòng trắng bông ngâu
Mực rưng niềm nhớ, chữ nhầu nét yêu

Nhớ hơn Kim Trọng nhớ Kiều
Yêu hơn họ Lục yêu Kiều Nguyệt Nga
Yêu chàng nhìn rộng ngó xa
Sợ trăng quên sáng, sợ hoa quên cười

Sợ mưa nắng nhạt màu tươi
Sợ sông cao nước, sợ đời khô cây
Sợ rồi trái đất ngừng quay
Thu Đông Xuân Hạ ngủ say quên về

Yêu chàng mắt dại lòng se
Yêu chàng tay ngóng nón che ngập ngừng
Những hôm trời tối rưng rưng
Trên vai tình lớn thành rừng mây thơm

Em  hái mây về thổi cơm
Mời chàng ăn dưới cội nguồn chiêm bao
Góp từng thước nắng lao xao
Em dệt may áo hồng đào duyên thơ

Mỗi đường chỉ một mối mơ
Kim khâu tình chặt ngoài tà trong bâu
Áo này em chẳng mặc đâu
Dành đắp chàng những canh thâu lạnh lùng

Trời ạ ! em đã phải lòng
Yêu chàng như lúa yêu đồng phì nhiêu
Như gió yêu những cánh diều
Rừng hiu, phố quạnh cũng liều bước chân

 Mường Mán

( Phạm Thiên Thu chuyển)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.