- Đăng ngày 09 Tháng 6 2012
- Lượt xem: 1462
Dù rằng đời đã chia hai
Dáng xưa mờ mịt bờ vai thon gầy
Dù rằng em đã xa bay
Quên chăng? Hạnh phúc những ngày còn thơ
Bây giờ viết lại câu thơ
Ai người thêm thắt vần thơ trọn tình
Dù rằng bèo bọt linh đinh
Nên chăng? Hát một khúc tÌnh đầu tiên
KỶ NIỆM THỜI ÁO TRẮNG
Nhớ cái thuở học lớp mười, mười một
Ta quen nhau qua sách vở thơ văn
Thơ anh vụng, tiếng đàn nghe ủ dột
Riêng tiếng hát em trong trẻo chẳng băn khoăn
Gặp nhau nhìn... dịu dàng mời nhau chè ngọt
Uống rồi lững thững đi- Mỗi đứa học mỗi trường
Học mà chờ, hết giờ anh theo bén gót
Chia tay bạn, em lén về cùng một hướng
Gởi cho nhau lá thơ nhiều mộng mơ vụng dại
Đêm đêm về đèn sách nhớ đến nhau
Nhìn trăng khuya, chờ mùa thu quay trở lại
Em khai trường- Áo trắng bước chân mau
Ta gặp nhau sau những ngày dài phượng đỏ
Nỗi mừng vui nhung nhớ vỡ oà ra
Chuyện Hè quê rộn ràng em bày tỏ
Bước song đôi nhìn mùa thu rụng lá bay xa
Chưa biết nói yêu nhưng chắc hẳn đã yêu
Em không nói- Anh không nói- Má, mắt, môi hồng
Anh đàn vụng- Em hát sai- Ai mắc cỡ lêu lêu...
Chỉ có thế- Một kiếp đời anh ôm gối mộng
Và bây giờ... hai phương xa biền biệt
Anh đêm đen- Em rực sáng buổi mai hồng
Thôi già cả rồi còn gì mà tiếc nuối
Hãy giữ mãi trong hồn, thời áo trắng...trắng mênh mông
Thiên Di Phạm Văn Tòng