- Đăng ngày 22 Tháng 6 2012
- Lượt xem: 1470
Vầng trăng sáng tỏ, lòng tôi sao buồn
Nhìn nàng mắt đỏ lệ tuôn
Mà sao tôi thấy nàng buồn như tôi
Ngày mai nàng đã đi rồi!
Người đi kẻ ở, ai sầu hơn ai
Tôi về ghé bến nam ai
Chôn bao kỷ niệm của hai chúng mình
Lòng buồn, tôi đứng lặng thinh
Đào lên nhìn lại bóng hình ngày xưa
Mưa chiều, từng hạt lưa thưa
Ướt bao kỷ niệm ngày xưa mất rồi
Thì thôi! Kỷ niệm ban đầu
Đem phơi cho héo, để sầu mau khô!
Giọt sầu đem ép vào thơ
Ấp trong tim cũ, đợi chờ nhớ thương.
Nguyễn Rãi