- Đăng ngày 11 Tháng 7 2012
- Lượt xem: 1575

Người về như một cơn mê
Mang theo quá khứ hẹn thề ngày xưa
Tóc sương ứơt đẫm cơn mưa
Ta đêm trăn trở- Trăng thưa ngoài thềm
Người về ngày hóa thành đêm
Đêm thiên thu ấy êm đềm hiện lên
Ta khi không, quên tuổi tên
Mối tình đầu mãi mông mênh một đời
Người về mây cũng buông lơi
Đường xưa mất dấu rong chơi...bên trời
Nhìn nhau thăm thẳm không lời
Ta cằn cỗi nhớ: nửa đời cách ngăn
Người về...người có nhớ chăng?
Lối xưa cỏ lá, mây giăng mạch sầu
Vọng vang đáy vực thẳm sâu
Như câu tụng niệm kinh cầu tình đau
Thiên Di Phạm Văn Tòng